KHÔ LÀ ĐỂ TẶNG còn MẮM LÀ ĐỂ ĐÃI KHÁCH

Ngày xửa ngày xưa, tại khu làng nọ có tên là làng Đồng Tháp (trùng với tỉnh Đồng Tháp bây giờ, 😁) có 2 cặp vợ chồng anh Mập và anh Ốm (gầy) đều là ngư phủ, sống bằng nghề bà cậu.
Hai anh chồng đều rất siêng năng, giỏi giắn, hàng ngày đều đánh bắt được nhiều cá mang về cho hai cô vợ xinh đẹp. Nhiệm vụ của hai nàng là mang cá ra chợ ở đầu làng để bán và mua lấy các loại nhu yếu phẩm cho gia đình.

Hai anh chồng đánh bắt cá ngày càng kinh nghiệm hơn, bắt được ngày càng nhiều hơn. Đôi khi bắt được cá nhiều đến mức bán không hết. Họ tìm đủ cách để lưu trữ lại, nếu không thì cá bị ương hết, bỏ uổng.

Sau nhiều lần trầy trật thì nhà anh Mập làm được món mắm, hương vị rất đậm đà. Ai ăn cũng phải khen. Nhà anh Ốm cũng không kém, cũng làm được món khô ngon không kém.
Kể từ đó, ngoài bán cá ra thì hai chị vợ còn bán thêm mắm và khô. Khách trong làng ngoài xóm đều rất ưa chuộng.

Hình ảnh này chưa có thuộc tính alt; tên tệp của nó là kho-ca-tra-3-nang-01-01-01-800x800.jpg

Năm tháng trôi đi, hai món mắm và khô Đồng Tháp càng thêm nổi tiếng. Khắp xa gần đều dành những lời khen tặng “có cánh” cho 2 món đặc sản trứ danh này.
Hai đôi vợ chồng ấy ngày một lớn tuổi hơn, già đi, nhưng vẫn rất vui vẻ và hạnh phúc.

Một hôm, anh mỏ làng đi rao thông báo: có chương trình ô-cớp gì đó có thể giúp các món đặc sản vốn đã nổi tiếng nay sẽ thêm được vang danh. Điều kiện là mỗi món phải gắn liền với một câu chuyện kể hay một bài thơ nào đó chứa chang tình cảm của người làm ra nó. Hong được bài thơ thì vài câu thơ cũng đặng.

Chiều tối hôm đó, hai bà vợ bàn với nhau sẽ làm một buổi tiệc nho nhỏ, gom 2 gia đình lại ngay chỗ tiếp giáp của cái sân chung. Dưới ánh sáng của trăng rằm mùa nước, chắc 2 ông chồng thế nào cũng xuất khẩu thành thơ, để tham gia ô-cớp đồ…

Nói là làm, buổi tiệc chung được bày biện rình rang với hai món chính là mắm và khô.
-Bà vợ ông Mập nói, “anh ơi! Anh ăn món mắm của em, anh thấy thế nào?”
-Ông Mập nhìn trăng nước xa xăm rồi ngâm “con cá làm ra con mắm, vợ chồng già thương lắm mình ơi!”
Một tràng pháo tay dậy sóc cà tum nổi lên. Thế là câu thơ ô-cớp của con mắm đã chốt.

Bà vợ ông Ốm nôn nao “ông cũng mần thơ đi ông. Đừng nói dới tui là ông hong biết mần thơ à nghen!”…rồi bà vợ tiu nghỉu.
-Ông Ốm nhìn đăm đăm vào mặt vợ mình và ngâm “con cá làm ra con khô, vợ chồng già nhìn hỏng có dzô”.
😂

Hong biết chuyện sau đó ra sao mà mỗi khi làm ra ký khô nào, bà vợ của ông Ốm không để lại nhà một miếng nào mà mang đi bán hết. Khô từ đó cũng trở thành món quà quê người ta dùng để biếu tặng lẫn nhau, hương vị thơm ngon, nhưng…nhìn con khô lúc nào cũng hơi èo uộc.

Rồi cũng từ đó, món mắm dù rất thơm ngon nhưng bà vợ ông Mập quyết định giữ lại nhà không bán nữa, chỉ để đãi chồng con, khách khứa. Họa hoằn lắm thì mang đi biếu bà con xóm giềng ăn lấy thảo.

Bởi thế mới có câu:
“Muốn ăn bông súng mắm kho,
Thì dìa Đồng Tháp ăn cho đã thèm”
là vậy.
Vì nơi khác khó kiếm được mắm ngon như mắm Đồng Tháp lắm! 😊

Chiện tới đây là hết rồi.
Xin cho ❤️ nếu thích nha! Hihi

 Minh Đông WinterMan

CATEGORIES Giải trí